Núi lửa Pinatubo & Hundred Islands

0

Cùng nghe học viên Myles Chen kể về chuyến đi cuối tuần tại núi Pinatubo và Hundred Islands National Park của anh ấy nhé!

Đây là tuần tứ tư học tại MONOL. Tôi vừa  mới hoàn thành bài kiểm tra cuối tháng và tham gia bữa tiệc tốt nghiệp (được diễn ra mỗi tháng một lần). Cuối cùng, tôi chọn khóa học IELTS cho khóa học mới. Lý do của sự lựa chọn này tôi sẽ trình bày trong bài viết tiếp theo. Còn ở bài viết này tôi chủ yếu mô tả các hoạt động ngoại khóa do MONOL tổ chức. Các chuyến đi cuối tuần được tổ chức hai tuần một lần, điểm đến được bình chọn bởi các học viên. Tôi đã tham gia hoạt động này hai lần.

Hundred Islands: Tôi tham gia chuyến đi này vào tuần học đầu tiên

Điểm đến được các học viên chọn lần này là Hundred Islands. Đây là một điểm du lịch nổi tiếng ở Philippines. Có 9 học viên tham gia chuyến đi này. Chúng tôi đã khởi đầu từ 5h30 sáng thứ bảy và tới Alaminos khoảng 10 giờ sáng. Sau bữa trưa, chúng tôi vội vã đi đến một chiếc thuyền trường đã thuê sẵn tới Hundred Islands National Park.

Hình dạng của các hòn đảo rất đẹp và độc đáo khi chúng tôi đến gần. Mọi người trên thuyền đều vui vẻ trò chuyện. Chúng tôi chụp ảnh và ăn đồ ăn nhẹ. Sau mười phút, chúng tôi đã có thể nhìn thấy những hòn đảo.

Chúng tôi leo lên đinh một hòn đảo để ngắm nhìn toàn cảnh Hundred Islands. Sau đó, chúng tôi đến một hòn đảo khác để bơi. Tôi chọn chèo thuyền chuối trong khi các học viên khác có thời gian tự do. Thuyền chuối đi rất nhanh nên thích hợp với ai muốn trải nghiệm cảm giác mạnh. Mọi người la hét khi thường tăng tốc quá nhanh giữa các hòn đảo khác nhau. Thuyền chuối chỉ đi 20 phút nhưng nó thực sự rất tuyệt.

Tiếp đó, chúng tôi đi đến một hòn đảo chứa nhiều câu chuyện ý nghĩa, mang đậm dấu ấn lịch sử nhưng tôi không nhớ cụ thể. Trong trí nhớ của tôi có vài vết súng và những lỗ hổng lớn. Đi qua bức tường trong hang động là một nơi nghỉ ngơi. Chúng tôi chọn nơi đây là địa điểm để lặn, chụp ảnh, ăn nhẹ. Sau nửa giờ nghỉ ngơi, chúng tôi đi bộ về thuyền. Chúng tôi có thể tráng người bằng nước ngọt ở trên bờ và mọi người có nửa giờ để vệ sinh và thay quần áo. Cuối cùng, chúng tôi lên xe trở về trường. Tất cả các học viên đều mệt và ngủ trên xe. Quảng đường đi về khá dài, bác lái xe hẳn là người mệt nhất trong đoàn. Đến khoảng 10 giờ tối thì chúng tôi có mặt tại MONOL. Chuyến đi này thật sự là một trải nghiệm đáng nhớ. Tôi chỉ tiêu khoảng gần 60$.

Núi Pinatbo: Tôi tham gia chuyến đi này vào tuần trước

Các căn cứ quân sự của Hoa Kỳ trải dọc đất nước Philippines và họ trông nom các ngọn núi lửa. Sau 6 giờ, quân đội Hoa Kỳ sẽ không cho ai vào thăm quan. Vì vậy, đoàn thăm quan đã lên kế hoạch rời trường từ khoảng 3 giờ sáng. Tôi đã ngủ trên xe ô-tô. Chúng rôi đến căn cứ quân sự Hoa Kỳ ở Clark lúc 5 giờ sáng. Sau khi hoàn thành các thông tin liên quan, chúng tôi thuê hai chiếc xe Jeep cùng người lái xe. Con đường đi tuy gâp ghềnh nhưng cảnh đẹp bên đường rất tuyệt. Người tài xế có kĩ năng lái xe rất tốt, trên những đoạn đường tốt, xe đi rất nhanh như thể bay trên đường vậy. Nhất là những đoạn xe băng qua suối. Phải mất hơn 1 giờ đi xe Jeep chúng tôi mới đến được địa điểm leo núi. Từ đó, chúng tôi mới thực sự bắt đầu cho chuyến hành trình leo núi. Trên đường, điện thoại của bạn sẽ bị mất sóng hoàn toàn. Vì vậy, hãy theo sát đoàn của mình nhé.

Đoạn đường đi bộ đến khu vực hồ nước miệng núi lửa có tổng chiều dài là 10km, khoảng 3 giờ leo núi. Pinatubo thực sự là một địa điểm rất nổi tiếng bởi trên đường đi, tôi thấy rất nhiều đoàn leo núi khác. Chúng tôi đã vượt qua rất nhiều dốc và sông. Nếu bạn muốn leo Pinatubo hãy chuẩn bị giày và cả dép nhé. Trên đường trở về, giày thể thao của tôi đã bị hỏng.

Sau 3 giờ đồng hồ leo núi vất vả, chúng tôi đã đến được hồ ở miệng núi lửa. Nó cực kỳ đẹp! Đường lúc này đặc biệt khó đi nên chúng tôi đã thận trọng đi từng bước một. Ý chí của chúng tôi càng mạnh mẽ hơn để vượt qua đoạn đường khó khăn hiện tại. Tôi cảm thấy quá trình này khá giống với việc học tiếng Anh. Trên đường về, tôi thấy quãng đường giống như thời gian học tập tại MONOL vậy. Khi bạn học ngoại ngữ, ban đầu bạn sẽ gặp nhiều khó khăn, đôi khi chúng làm bạn mệt mỏi và dường như muốn bỏ cuộc. Bạn trở nên lo lắng hơn, tự hỏi mình đang làm gì ở đây và liệu có đạt được kết quả mong muốn hay không. Tuy nhiên, sự lo lắng là vô ích. Điều tốt nhất bạn có thể làm là học tập chăm chỉ, hãy để thời gian làm nhiệm vụ còn lại của nó.

Thông qua chuyến đi này, tôi cảm thấy leo núi là một hoạt động thể thao vừa thú vị vừa ý nghĩa.

Trên hành trình trở về, chúng tôi gặp một cuộc diễn tập quân sự, vì vậy mà chúng tôi phải dừng lại 2 giờ và chuyển sang nghỉ ngơi. Lúc đó, tôi đã khám phá ra một ngôi làng nhỏ. Tôi luôn nghĩ thế giới này thật đẹp nhưng nó cũng thật tàn khốc. Lần tới, nếu có cơ hội, tôi sẽ chia sẻ về cảm nhận này của mình.

Bài viết thực hiện bởi Myles Chen

Share.

Leave A Reply